Tay anh đàng hoàng cởi dòng áo ngủ của mình xuống.

Bạn đang xem: Anh ơi em muốn ngủ với anh

Tôi không nghĩ là được gì nhiều khi này, có lẽ rằng anh thương sợ hãi tôi, bắt buộc ban ơn cho một lần sau cùng sao? Thôi đằng như thế nào mai chẳng mất anh mãi sau rồi, tôi bò dậy, đưa tay bưng khuôn mặt của anh ý lên.

Ngày tôi phát chỉ ra anh có bồ, tôi gào khóc rũ rượi, ngồi thất thần trên vỉa hè cả tiếng. Ai đi qua cũng nhìn tôi với ánh nhìn kèm theo câu nói:- yêu thương quá, chắc hẳn rằng bị điên tình…Có tín đồ còn móc ví đặt mấy đồng lẻ xuống trước mặt mang đến tôi. Đứng dậy, tôi loạng chạng không vững vì chân cơ cứng. Tôi không rõ bản thân về nhà bằng phương pháp nào, chỉ biết rằng hôm đó tôi thực sự hoàn toàn kiệt sức và sụp đổ.Ngôi nhà hốt nhiên trở nên trống trải, chỉ 1 mình tôi lạc lõng. Hai người con sinh đôi của tớ đã lên mười, chúng phần lớn đang ngơi nghỉ với ông bà nội làm việc nước ngoài.Những hồi ức xinh tươi khi xưa của hai công ty chúng tôi cứ ùa về khiến mắt tôi cay xé. Chưa khi nào tôi cực khổ và thấy lo sợ như vậy.Tôi từ hỏi tôi đã đánh mất anh tự bao giờ, không biết có buộc phải từ lúc anh bắt đầu tách ra khỏi công ty chung cùng với mấy người các bạn ra làm riêng không? tự đó, sự nghiệp của anh ý lên như diều gặp mặt gió, rồi anh không nhiều về đơn vị hơn. Tôi biết quá trình anh vất vả, bận rộn, nên cũng không than thở gì cả.Tối đấy anh về muộn. Tôi không khiên chế được nữa ngay tức thì đứng dậy, ném tập ảnh của anh với cô người yêu nhí xuống trước mặt.- Anh với cô ta hỗ tương từ lúc nào?Anh không các không quá bất ngờ khi tôi hỏi vì thế mà khá bình tĩnh ngồi xuống nhặt đống hình ảnh lên.- Anh xin lỗi… mong muốn em hiểu cho.- hiểu ư?Trong cơn điên loạn, tôi dấn thân cấu xé, nhưng lại anh ko phản phòng gì cả. Đợi tôi đánh chấm dứt anh lẳng lặng rước trong cặp ra tờ đơn ly hôn.- Anh biết làm cầm cố này là bao gồm lỗi với em, nhưng bọn anh yêu nhau.Đầu óc tôi xoay cuồng, lý do lại vô lý mang lại như vậy? tại sao trước kia anh cũng nói yêu tôi tha thiết, còn quỳ gối ước xin tôi hãy làm bà xã của anh. Gắn thêm bó cùng với nhau rộng mười năm, bao gồm với nhau hai đứa con, tiếng anh lại nói theo cách khác yêu tín đồ khác thuận lợi đến vậy sao?Thấy tôi mất kiểm soát và điều hành nên anh để tờ giấy lên bàn.- giờ đồng hồ em cứ bình thản lại đi, lúc nào ký rồi call cho anh. Nơi ở này anh cũng nhường đến em, coi như bù đắp phần đông thiệt thòi.Anh gấp quần áo cho vào mẫu vali nhỏ dại rồi gấp vã ra đi. Tôi run run nên tờ giấy ly hôn cùng với chữ ký kết rất chấm dứt khoát của anh nhưng mà lòng tung nát hết.Tôi vào xem facebook cô bồ của anh. Cô bắt đầu ngoài hai mươi tuổi, còn tôi giờ sẽ là mẹ hai con dù là xinh đẹp mang đến mấy cũng đâu bằng.Nhìn mọi tấm hình ảnh cô ta khoe được ông chồng tôi đưa đi du lịch, ăn chơi khắp địa điểm mà tim tôi nhức nhói. ở đầu cuối tôi cũng đau khổ chấp nhận mình thua trận cuộc và cam kết vào giấy ly hôn.Mấy hôm sau anh về, đưa đến tôi một quấn tiền với nói.- Cảm ơn em đã hiểu mang lại anh. Em cố gắng tiền này nhưng mà lo đến mình.

Xem thêm: Vì Sao Vn Công Khai Xử Vụ ‘ Gián Điệp Trung Quốc Lê Xuân Thành

Tới đây anh không về phía trên nữa.Anh để tiền xuống và bước ra cửa. Tôi chạy mang đến ôm chặt anh.- Đừng đi…- Em… sao vậy?- Anh hoàn toàn có thể ôm em ngủ một lần cuối được không?- Ừ.Anh nhẹ nhàng ngồi xuống giường. Tôi gục đầu vào ngực anh.- mang đến em mượn tay anh nào!Anh đưa cánh tay cứng nhắc ra để gia công gối mang lại tôi.- Anh nhớ không, hồi mới cưới, tối nào anh cũng gửi tay mang lại em gối như vậy này. Rồi em quen mất, giờ không gối tay bằng hữu không thể làm sao ngủ được.Anh im lặng không nói gì.- Anh nên đối xử cùng với cô ấy thiệt tốt, đừng khi nào phản bội ai ngoại trừ em nữa nhé. Mặc dù cô ấy có như thế nào anh cũng phải yêu thương siêng sóc. Mình em đau là đủ rồi…Tôi cảm thấy gồm giọt nước bé dại xuống khía cạnh mình, tay anh cũng xiết chặt vai tôi hơn. Anh thốt nhiên kề cái cằm đầy râu vào má tôi.- Anh xin lỗi!Tôi vẫn luôn ghi nhớ được những lần nằm trong vòng tay chồng, tôi thường gửi tay rờ khắp mặt anh, rồi xuống cằm, mang lại cổ. Lần này cũng thế, anh khẽ hôn lên hai con mắt sưng húp của tôi.- Trông em xanh quá!Tay anh thanh nhàn cởi mẫu áo ngủ của tôi xuống. Tôi không nghĩ là được gì đôi khi này, có lẽ anh thương sợ tôi, yêu cầu ban ơn cho 1 lần cuối cùng sao? Thôi đằng nào mai chẳng mất anh mãi mãi rồi, tôi trườn dậy, gửi tay bưng khuôn mặt của anh lên.Tôi có cảm xúc như khuôn ngực đang nguội lạnh của chính mình bao tối nằm mòn mỏi chờ ck về, ni lại nóng bừng lên lên. Tôi khẽ nói vào tai chồng.- Anh, em ước ao được hôn vào ngực.Tôi run lên khi đôi môi nóng phỏng của anh chạm vào ngực mình. Với cứ thế, cứ thế công ty chúng tôi trở lại cùng nhau trong quằn quại, đau khổ nhưng thật hạnh phúc...Đêm qua tôi ngủ thật ngon trong vòng tay anh. Sáng sủa tỉnh dậy, chất xám nhẹ nhàng, tỉnh táo, cơ mà tôi thốt nhiên thắt lòng khi không thấy anh đâu nữa. Tôi cười nhạt và thế nuốt nước mắt vào trong. Chấp nhận thôi, anh không thể thuộc về phần mình nữa.

*
Bước thấp cách cao xuống bếp, tôi hoài nghi vào đôi mắt mình, anh đang lúi cụp ở đó. Mùi hương thức nạp năng lượng thơm phức bay khắp nhà.- Anh không đi sao?- Em xuống rửa khía cạnh rồi ăn uống sáng.- Ăn dứt anh bắt đầu đi à?- Không, hôm nay anh nghỉ ở nhà âu yếm vợ.Tôi chạy đến, anh cũng chuyển tay ra bao phủ lấy tôi. Cho dù anh đã làm cho đau tôi cơ mà thực sự tôi vẫn còn đấy yêu anh vô cùng nhiều. Hôn nhân nào cũng có thể có chông gai, test thách. Công ty chúng tôi tưởng chừng như đã chuẩn bị tuột khỏi nhau, nhưng cho giây phút ở đầu cuối thì cả hai nhận thấy vẫn ao ước nắm tay nhau thêm một lần nữa…